Cóc xù

My photo
Hanoi, Vietnam
>^^<

8/21/2012

Nước mắt mưa

Sớm nay, M hỏi "hôm qua bị chồng mắng à?"
Hì, không ... Hôm qua, thì hoàn toàn không!

Chị ấy không biết được, mình đã khóc như một con người mất phương hướng, khóc một cách khổ sở...
Tim như thắt lại...Và chị ấy cũng không biết được rằng chồng mình đã dỗ mình như thể dỗ một đứa trẻ...
Nào là anh sẽ mua cho em một cái gối có tên em nhé
Một loạt câu hỏi vì sao...
Ừ, với những giọt nước mắt như mưa của vợ...luôn là những câu hỏi vì sao ???
Nhưng lý giải cho những giọt nước mặn ấy vợ luôn giữ lại cho riêng mình!
Thế tại sao em ? Có phải là cái này không to ra không? Như động vào chỗ sâu thẳm và còn là những nguồn hy vọng...
Tiếng nấc lại nghẹn lại...NHững giọt nước từ mắt lại như suối nguồn!
Người chồng lại ôm vợ mình chặt hơn và luôn miệng những câu đùa

Nếu khóc nữa anh sẽ không mua nữa đâu
Em hứa nhé
Ừ.

================================

Có muôn số lý do cộng hưởng cho những giọt nước mắt ấy... Mẹ nằm viện, nhà cửa dở dang, chuyện những đứa trẻ của tương lai, chuyện công việc, chuyện về những giấc mơ...


Em sẽ tự xây cho riêng mình
Một ngôi nhà cho những giấc mơ không thể định nghĩa
Một ngôi nhà cho những kí ức không những mong manh


Ở đó, mỗi khi thấy cô quạnh
Em sẽ lại mở những cánh cửa sơn xanh
NHững cánh hoa dạ thảo yên hương thơm lành
Em sẽ lại thả bước trên cánh đồng xanh
Nghe tâm tình Linh Lan cho những tháng ngày hạ nắng
Hay em ngồi đọc sách dưới tán Lộc vừng trưa vắng

Vườn cây ấy .... sẽ hẳn có Bạch Thiên Lương
Nụ Hồng cánh sen cho ngôi nhà ấy vô thường
Những cánh ô xinh sợi leo Cầm Cù
Xòa bóng cho câu thơ em thoảng hương thu...

Ở đó em sẽ luôn là cô gái mười sau tuổi xanh
Và anh
Đến đó
Với những tuổi hai mươi
và nụ cười
bằng ánh mắt
Anh,
của những tuổi hai mươi
Không âu lo
Không hờn tủi
Luôn luôn
thuộc về
cô gái mười sáu tuổi!
Là EM!


NHững gì là của quá khứ, hiện tại... cứ cuốn lấy em ...xoắn lấy em ... cùng những giấc mơ, cùng những tiềm thức, cùng hiện thực... cùng những nhịp đập...cùng em bước vào ngày mai. Luôn luôn là như vậy. Đôi khi em muốn vùng vẫy thoát ra, những thật khó, và đó là ảo tưởng...Em nhận ra rằng... TRong trai tim mình, khi đã cho đi chút nào, sẽ vẫn vẹn nguyên, đôi khi nằm yên, đôi khi dữ dội, em nhận ra em cũng cần tôn trọng chính những khoảng nhỏ trong tim mình.

No comments: